Có một thời, dòng sông Sangker thơ mọng trở thành nguồn cảm hứng để nhà thơ, nhạc sĩ sáng tác. Nó như
một điểm nhấn, khiến
Battambang càng hữu
tình hơn. Tôi đi dọc bờ sông dưới bóng cây me cổ thụ mà đôi chân
cứ nằng nặng như còn mắc nợ ai đó… Thôi, đành mắc nợ một dòng sông... Còn thành phố Battambang, cho đến bây giờ vẫn giữ được nét
xưa, không bị pha tạp bởi những thứ phù phiếm rực rỡ thường thấy ở chốn đô thành, vẫn dịu dàng, trong veo và thảnh
thơi, có thể khiến tôi
xao lòng, muốn ở lại
thêm vài hôm nữa. Đúng là, có
khi chỉ một vài điều giản dị cũng khiến ta nhớ hoài một chuyến đi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét