Biết bao nhiêu cơn mưa trong đời ta. Không biết bao nhiêu lần ta được nghe tiếng mưa, được ngắm những cơn mưa, sống trong những cơn mưa...
Hầu như cơn mưa nào cũng buồn buồn. Chắc có lẽ hạt mưa rơi
xuống cũng đè lên làm tâm hồn ta chùng xuống. Và, mỗi lần mưa là mỗi
lần làm người ta nhớ lại đủ thứ. Mong lắm một sự ấm cúng từ bàn tay của người
thân. Mưa mà có thêm giông bão càng mong hơn một sự che
chở.
Tháng 8, mưa lúc nào cũng có thể kéo đến được, chợt nắng, chợt mưa. Khuya cũng mưa, sáng sớm thức dậy cũng mưa, trời đang nắng có khi cũng
mưa. Tội cho ai đó đang nài nỉ bán từng tấm vé số ế, tội cho ai đó giường trống
một mình chắc lạnh lắm,… Vậy mà cũng có người thích “…Ngày xưa đôi ta bên
nhau chiếc ô xoe tròn là bóng lá, mong sao mưa thật lâu để cho đôi lứa bên nhau…”
(Mưa ngâu),…
Nnớ hồi nhỏ, mưa đến là
tranh thủ tắm, đùa giỡn dưới mưa, có khi phơi mưa đến tái
môi, tái mặt…
Những cơn mưa đêm… Mưa đưa người ta sâu vào giấc ngủ thần tiên. Còn những người khó
ngủ như mình lại thích nghe giọng ca khào khào của Hà
Hồ trong “Đêm nghe tiếng mưa” cứ nhẹ nhàng lướt qua:
“Người hỡi,
Nhớ anh biết bao đêm rồi.
Tiếng mưa vẫn rơi ngoài hiên
Dường như mưa cũng nhớ thương đến ai vô cùng
Nhiều lúc ngỡ như đã quên nhau rồi
Thế nhưng giấc mơ ngày xưa vẫn còn đâu đó
Lắng trong tiếng mưa từng đêm...”
Khiến mình nhớ nhớ nhiều hơn những lúc bình thường. Chắc có lẽ khi trong lòng có cái gì đó chùng xuống thì đồng thời cũng đẩy cái
khác trỗi lên, trong đó có nỗi nhớ. Có những nỗi nhớ tưởng đã chôn vùi hồi nào hồi não cũng ùa về ngổn ngang trong
ký ức...
Tháng Tám… Những hạt mưa chiều đọng
lại từng chiếc lá, từng khe cửa sổ,… Nổi nhớ ngổn
ngang như nắng
và mưa cứ thay phiên nhau. Thất thường và vội vã...
Bây giờ bên ngoài trời bắt đầu mưa...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét