Tháng 5.
Đã có những cơn mưa bất chợt, nhưng không đủ
để xua tan cái nắng nóng oi bức của trời phương nam... Mấy ngày nghỉ lễ cũng đã qua. Năm nay, nghỉ đến 6
ngày mà cả nhà không đi đâu chơi. Khu du lịch mấy ngày lễ chắc chen chân người.
Ở đây vắng vẻ, nhìn trời nhìn đất, nao nao trong lòng, cảm giác như là
nhơ nhớ đến cái gì đó. Hình như mình đang nhớ đến một miền quê xa xôi nào
đó...?
Lâu lắm rồi mình chưa về quê, nơi chôn nhau
cắt rốn. Mong lắm, mong một ngày về thăm quê. Những kỷ niệm tưởng như đã chôn
vào trong sâu thẳm của lòng chợt thoáng hiện. Nhớ những con đường mòn rộp bóng
cây me, thốt nốt, những cánh đồng tát nước mò cua, bắt cá; những quán cóc trước cổng trường,
những tiếng rao của gánh hàng rong, những tiếng lóc cóc của ông Chệt nhuộm đồ
dạo,... bây giờ chỉ còn trong ký ức.
Thấy chùm hoa
phượng đỏ rực, tự nhiên lại nhớ đến mùa hè năm ấy, lại phải nói lời chia tay bạn
bè, thầy cô, như mỗi mùa hè trước, khác là khác ở lần chia tay đó mình phải
chia tay cả 2 tiếng "học sinh". Mùa hè ấy, nảo nề hơn, mình còn phải
chia tay một miền quê thân thương… đi xa cho đến… bây giờ. Một miền quê mà mình
vẫn nhớ, tháng 5 này cũng có những cơn mưa bất chợt, nắng cháy da người, rồi mưa lúc nào không
đoán nổi, có lúc là mưa giông. Lúc đó mình chỉ "Tạm biệt nhé" thôi,
có ngờ đâu lại lâu đến vậy, từ lúc mái đầu còn xanh đến giờ tóc đã muối nhiều
hơn tiêu! Sau hoà bình, mình cũng đã hơn một lần hẹn sẽ về thăm quê, về thăm
ngôi trường xưa. Nhưng hè này lại thất hứa với bản thân mình nữa rồi mặc cho
những ký ức của một thuở cứ ùa về...
Tháng 5 này, là tháng của rộn rịp thi cử, của
bài vở, của những tập lưu bút chia tay mùa hè, là tháng đáng nhớ nhất trong
cuộc đời học sinh cuối cấp qua bao năm đèn sách... Sẽ có những đứa bạn bước lên
bục vinh quang, và cũng có đứa phải bước ra cuộc sống nhiều bộn bề...Còn bọn
mình thì cuộc chiến đã xô đẩy mỗi đứa một ngả. Tháng 5 này, lại nhớ tháng 5 năm
ấy. Buồn!...
Mình bây giờ công việc cũng đã ổn định, có
mái ấm gia đình riêng, nhưng cảm xúc về tháng 5 năm ấy vẫn cứ làm mình cảm thấy
thiếu thiếu cái gì đó… Nhớ mãi về con sông và chiếc cầu thân quen,
nơi mình từng ở, từng sống...
Hồi đó …....
Bài này trước đây mình đăng trên blog Yume (2013) và thấy nhà mới này khá ổn, mình mới chuyển nó về.
Trả lờiXóa