Hôm nay mở lại album hình đi ngao du đất nước chùa tháp.
Không như
nhiều người tưởng, Campuchia đâu chỉ có Angkor
và Phnom
Penh,… mà thiên hạ
quanh đi quẩn lại cũng nhiêu đó.
Tôi đã lang thang trên miền đất nắng cháy
da người này biết bao lần, dù vẫn còn ngỡ ngàng
trước cái đẹp, sửng sốt trước sự hùng vĩ, vẫn chạnh lòng trước cái khổ, đau lòng khi nhắc đến
quá khứ mà theo anh bạn Khmer nói là rất chua chát. … nhưng mãi cho đến một xế trưa nắng cháy rừng rực ở
những đền đài hùng vĩ, lắng đọng bên dòng sông yên bình, những dãy phố cổ,… lặng lẽ bên đền xưa hoang phế,
dường như tôi mới ngộ ra.
Thật sự, trước giờ, tôi vẫn chưa trọn lòng với đất nước
một thời kiêu hùng này. Phần thì trước giờ vẫn chỉ châm bẫm vào Siemreap, Phnom
Penh,… cho rằng thế là
xong, là đủ. Phần thì nghĩ Campuchia gần Việt Nam quá, dễ đi quá, đi hồi nào cũng được nên việc gì phải vội vã. Phần
thì nghĩ Campuchia nhỏ nhắn, “đi loanh quanh đã về chốn cũ”… nên chỉ xem đây là điểm
dừng cho những cung đường nhiều ham hố khác…
Đến khi, tôi ngỡ ngàng trước một Kep tinh ngôi xanh như ngọc,
dòng suối Teuk Chhu chảy siết mát lạnh, một Kampot chiều hoàng hôn thơ mọng, một Koh Rong
cát trắng hoang sơ, một Bokor vừa cũ vừa mới lạ lùng … tôi mới thấy mình ngây ngô làm sao... Và, còn
rất nhiều điều cần phải khám phá tiếp tục… Thêm nữa là sau những chuyến đi, mỗi lần quay lại là
tôi thấy xứ
sở chùa tháp thay đổi
nhiều quá.
![]() | |||||
| Dòng sông Kompong Bai (Kampot) |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét